高阳台 园夜寒尊与彊老清话待月,溪堂有烟水苍茫之感,明日赋此索和。

清代 郑文焯
连榻听松,过门看竹,相期放迹林峦。一卧沧江,秋光几换颓颜。 凄凄夜雨黄花泪,更为谁、弹满西阑。恁销沈,玉海珊枝,不挂渔竿。 曾传交让池边树,有吴侨并宅,偕隐高閒。片席鸥波,应通鹤梦清寒。 归云已是忘机地,漫醉抛、屋里青山。最知心,斜月窥尊,长送君还。
lián tīng sōng   guò mén kàn zhú   xiāng fàng lín luán cāng jiāng qiū   guāng huàn tuí yán    
huáng huā lèi   gèng wéi shuí dàn mǎn lán 西 nèn xiāo shěn hǎi   shān zhī guà   gān     竿  
céng chuán jiāo ràng chí biān shù   yǒu qiáo bìng zhái   xié yǐn gāo xián piàn ōu yīng   tōng mèng qīng hán    
guī yún shì wàng   màn zuì pāo qīng shān zuì zhī xīn xié yuè   kuī zūn zhǎng sòng   jūn hái