高陽台 園夜寒尊與彊老清話待月,溪堂有煙水蒼茫之感,明日賦此索和。

清代 鄭文焯
連榻聽松,過門看竹,相期放跡林巒。一臥滄江,秋光幾換頹顏。 淒淒夜雨黃花淚,更為誰、彈滿西闌。恁銷沈,玉海珊枝,不掛漁竿。 曾傳交讓池邊樹,有吳僑並宅,偕隱高閒。片席鷗波,應通鶴夢清寒。 歸雲已是忘機地,漫醉拋、屋裡青山。最知心,斜月窺尊,長送君還。
lián tīng sōng   guò mén kàn zhú   xiāng fàng lín luán cāng jiāng qiū   guāng huàn tuí yán    
huáng huā lèi   gèng wéi shuí dàn mǎn 滿 lán 西 nèn xiāo shěn hǎi   shān zhī guà   gān     竿  
céng chuán jiāo ràng chí biān shù   yǒu qiáo bìng zhái   xié yǐn gāo xián piàn ōu yīng   tōng mèng qīng hán    
guī yún shì wàng   màn zuì pāo qīng shān zuì zhī xīn xié yuè   kuī zūn zhǎng sòng   jūn hái