高阳台五首 其五

清代 李慈铭
蜀锦桃绯,湘罗柳碧,紫丁香动参差。消几番寒,东风展尽芳菲。 寻春只盼清明到,到清明、能再多时。算句留、自擘蛮笺,自熨新词。 天涯总少流莺信,但鸦啼鹊噪,略解相思。况是雕梁,难容燕子栖迟。 东栏倚尽斜阳影,有谁怜、鬓已成丝。对芳尊、万种温存,只有花知。
shǔ jǐn táo fēi   xiāng luó liǔ   dīng xiāng dòng cēn xiāo fān hán dōng   fēng zhǎn jǐn fāng fēi    
xún chūn zhǐ pàn qīng míng dào   dào qīng míng néng zài duō shí suàn liú bāi mán jiān yùn xīn          
tiān zǒng shǎo liú yīng xìn   dàn què zào   lüè jiě xiāng kuàng shì diāo liáng nán   róng yàn zi chí    
dōng lán jǐn xié yáng yǐng   yǒu shuí lián bìn chéng duì fāng zūn wàn zhǒng wēn cún zhǐ yǒu huā   zhī