高阳台•为阮亭题余氏女子绣高唐神女图

清代 彭孙遹
帝女归来,一天秋色,楚峰十二苍苍。听说当年,曾经荐枕先王。 细腰宫里颜如玉,更相寻、雾縠霓裳。问此时、翠盖鸾旌,谁见悠扬。 巫山枉断人肠。纵阳台遗迹,未尽虚茫。回首宸游,沉沦幽佩堪伤。 一自侍臣书好梦,千载下、云雨生香。又何人、剪雨裁云,幻出高唐。
guī lái   tiān qiū   chǔ fēng shí èr cāng cāng tīng shuō dāng nián céng   jīng jiàn zhěn xiān wáng    
yāo gōng yán   gēng xiāng xún cháng wèn shí cuì gài luán jīng shuí jiàn yōu   yáng        
shān wǎng duàn rén cháng zòng yáng tái wèi   jǐn máng huí shǒu chén yóu chén lún   yōu pèi kān shāng      
shì chén shū hǎo mèng   qiān zǎi xià yún shēng xiāng yòu rén jiǎn cái yún huàn chū gāo   táng