高阳台 题风洞山

魏晋 高燮
汉月萧条,胡笳断续,忍看满地斜阳。万种牢愁,故宫犹剩红墙。 酸辛莫把从头话,负恩儿、甘作降王。最堪伤。两颗头颅,一样收场。 青衫红粉飘零矣,甚鸾颠凤倒,要问苍苍。如此因缘,天公怎太荒唐。 裙钗却抢千秋节,坐蒲团、兀自思量。忽回肠。埋近忠坟,魂魄皆香。
hàn yuè xiāo tiáo   jiā duàn   rěn kàn mǎn xié yáng wàn zhǒng láo chóu   gōng yóu shèng hóng qiáng    
suān xīn cóng tóu huà   ēn ér gān zuò jiàng wáng zuì kān shāng liǎng tóu yàng shōu   chǎng        
qīng shān hóng fěn piāo líng   shén luán diān fèng dào   yào wèn cāng cāng yīn yuán tiān   gōng zěn tài huāng táng    
qún chāi què qiǎng qiān qiū jié   zuò tuán liáng huí cháng mái jìn zhōng fén hún jiē   xiāng