高陽台 題風洞山

魏晉 高燮
漢月蕭條,胡笳斷續,忍看滿地斜陽。萬種牢愁,故宮猶剩紅牆。 酸辛莫把從頭話,負恩兒、甘作降王。最堪傷。兩顆頭顱,一樣收場。 青衫紅粉飄零矣,甚鸞顛鳳倒,要問蒼蒼。如此因緣,天公怎太荒唐。 裙釵卻搶千秋節,坐蒲團、兀自思量。忽迴腸。埋近忠墳,魂魄皆香。
hàn yuè xiāo tiáo   jiā duàn   rěn kàn mǎn 滿 xié yáng wàn zhǒng láo chóu   gōng yóu shèng hóng qiáng    
suān xīn cóng tóu huà   ēn ér gān zuò jiàng wáng zuì kān shāng liǎng tóu yàng shōu   chǎng        
qīng shān hóng fěn piāo líng   shén luán diān fèng dào   yào wèn cāng cāng yīn yuán tiān   gōng zěn tài huāng táng    
qún chāi què qiǎng qiān qiū jié   zuò tuán liáng huí cháng mái jìn zhōng fén hún jiē   xiāng