高阳台 天涯岁暮风雪萧然,浅醉沈吟,惘然有作。

清代 严既澄
依枕新酲,明檐薄雪,隔帘鸦噪黄昏。听罢风声,相怜砌玉阶银。 岁残略动芳菲意,怕愁人枯梦难春。向梁园阁笔低徊,未赋先颦。 飘零应怨天心误,便不亏凝曜,已落缁尘。依据都无,风华一霎难真。 明朝莫便潺湲去,怯高楼听雨悽魂。负清宵相伴凉蟾,谁共呼尊。
zhěn xīn chéng   míng yán báo xuě   lián zào huáng hūn tīng fēng shēng xiāng   lián jiē yín    
suì cán lüè dòng fāng fēi   chóu rén mèng nán chūn xiàng liáng yuán huí wèi   xiān pín    
piāo líng yīng yuàn tiān xīn   biàn 便 kuī níng yào   luò chén dōu fēng   huá shà nán zhēn    
míng cháo biàn 便 chán yuán   qiè gāo lóu tīng hún qīng xiāo xiāng bàn liáng chán shuí   gòng zūn