高陽台 天涯歲暮風雪蕭然,淺醉沈吟,惘然有作。

清代 嚴既澄
依枕新酲,明檐薄雪,隔簾鴉噪黃昏。聽罷風聲,相憐砌玉階銀。 歲殘略動芳菲意,怕愁人枯夢難春。向梁園閣筆低徊,未賦先顰。 飄零應怨天心誤,便不虧凝曜,已落緇塵。依據都無,風華一霎難真。 明朝莫便潺湲去,怯高樓聽雨悽魂。負清宵相伴涼蟾,誰共呼尊。
zhěn xīn chéng   míng yán báo xuě   lián zào huáng hūn tīng fēng shēng xiāng   lián jiē yín    
suì cán lüè dòng fāng fēi   chóu rén mèng nán chūn xiàng liáng yuán huí wèi   xiān pín    
piāo líng yīng yuàn tiān xīn   biàn 便 kuī níng yào   luò chén dōu fēng   huá shà nán zhēn    
míng cháo biàn 便 chán yuán   qiè gāo lóu tīng hún qīng xiāo xiāng bàn liáng chán shuí   gòng zūn