高阳台 1950年除夕台北

宋代 李祁
蓬海翻澜,浮螺掩雾,凭栏顿失遥天。径滑泥深,故乡一样残年。 经时忘却抒愁笔,蓦回首、思落谁边。几多时,云外婆娑,一晌无言。 春花已有人相送,看红融绛颊,向我嫣然。莫道天涯,殷勤同惜羁连。 东风倘识来时路,问春深、可放归船。但人间,月几番圆,事几番全。
péng hǎi fān lán   luó yǎn   píng lán dùn shī yáo tiān jìng huá shēn   xiāng yàng cán nián
jīng shí wàng què shū chóu   huí shǒu luò shuí biān duō shí   yún wài suō   shǎng yán
chūn huā yǒu rén xiàng sòng   kàn hóng róng jiàng jiá   xiàng yān rán dào tiān   yīn qín tóng lián
dōng fēng tǎng shí lái shí   wèn chūn shēn fàng guī chuán dàn rén jiān   yuè fān yuán   shì fān quán