高阳台 和漱碧,空中语耳

近现代 冯永军
高柳鸣蝉,红蕖照水,画图却似当年。谁凭阑干,回眸为说田田。 冷香飞雨衣襟润,要多情,写遍吟笺。待何时,更抱瑶琴,来伴清圆。 人生底事西风里,对野塘花落,翠叶凋残。客里匆匆,灯前莫负觥船。 何处夜雨秋池涨,打枯荷,声入哀弦。又更深,泪洒丹青,梦冷千山。
gāo liǔ míng chán   hóng zhào shuǐ   huà què shì dāng nián shuí píng lán gān   huí móu wèi shuō tián tián
lěng xiāng fēi jīn rùn   yào duō qíng   xiě biàn yín jiān dài shí   gèng bào yáo qín   lái bàn qīng yuán
rén shēng shì 西 fēng   duì táng huā luò   cuì diāo cán cōng cōng   dēng qián gōng chuán
chǔ qiū chí zhǎng     shēng āi xián yòu gēng shēn   lèi dān qīng   mèng lěng qiān shān