高阳台 过扬州二十四桥
去雁沙寒,牵藤石老,我来秋色堪伤。瑟瑟西风,蒹葭吹恨微霜。
行人莫向桥头倚,倚桥头,怕认沧桑。最销魂,抚遍阑干,立尽斜阳。
歌弦十里扬州梦,记珠帘灯火,雾鬓衣香。零落风流,烟波空付茫茫。
清箫何处天涯杳,剩年年,愁结垂杨。更黄昏,一种迷离,千古凄凉。
qù
去
yàn
雁
shā
沙
hán
寒
,
qiān
牵
téng
藤
shí
石
lǎo
老
,
wǒ
我
lái
来
qiū
秋
sè
色
kān
堪
shāng
伤
sè
。
sè
瑟
xī
瑟
fēng
西
jiān
风
,
jiā
蒹
chuī
葭
hèn
吹
wēi
恨
shuāng
微
霜
。
xíng
行
rén
人
mò
莫
xiàng
向
qiáo
桥
tóu
头
yǐ
倚
,
yǐ
倚
qiáo
桥
tóu
头
,
pà
怕
rèn
认
cāng
沧
sāng
桑
zuì
。
xiāo
最
hún
销
fǔ
魂
,
biàn
抚
lán
遍
gān
阑
lì
干
,
jǐn
立
xié
尽
yáng
斜
阳
。
gē
歌
xián
弦
shí
十
lǐ
里
yáng
扬
zhōu
州
mèng
梦
,
jì
记
zhū
珠
lián
帘
dēng
灯
huǒ
火
,
wù
雾
bìn
鬓
yī
衣
xiāng
香
líng
。
luò
零
fēng
落
liú
风
yān
流
,
bō
烟
kōng
波
fù
空
máng
付
máng
茫
茫
。
qīng
清
xiāo
箫
hé
何
chǔ
处
tiān
天
yá
涯
yǎo
杳
,
shèng
剩
nián
年
nián
年
,
chóu
愁
jié
结
chuí
垂
yáng
杨
gèng
。
huáng
更
hūn
黄
yī
昏
,
zhǒng
一
mí
种
lí
迷
qiān
离
,
gǔ
千
qī
古
liáng
凄
凉
。