高阳台 车行
曙色初开,山岚淡染,掠窗锦绣田畴。竹掩农家,炊烟几处悠悠。
白鹅初试蹒跚步,向碧塘,扑翅舒喉。便惊醒、桃绽嫣红,鸟唱啁啾。
人生事事真如梦!叹伤心故地,今又重游。清景依然,伊人尺素难投。
逝波何用从头数,料朝朝、一样闲愁。争知我、咫尺天涯,枉自凝眸。
shǔ
曙
sè
色
chū
初
kāi
开
,
shān
山
lán
岚
dàn
淡
rǎn
染
,
lüè
掠
chuāng
窗
jǐn
锦
xiù
绣
tián
田
chóu
畴
zhú
。
yǎn
竹
nóng
掩
jiā
农
chuī
家
,
yān
炊
jǐ
烟
chù
几
yōu
处
yōu
悠
悠
。
bái
白
é
鹅
chū
初
shì
试
pán
蹒
shān
跚
bù
步
,
xiàng
向
bì
碧
táng
塘
,
pū
扑
chì
翅
shū
舒
hóu
喉
biàn
。
jīng
便
xǐng
惊
táo
醒
zhàn
、
yān
桃
hóng
绽
niǎo
嫣
chàng
红
,
zhōu
鸟
jiū
唱
啁
啾
。
rén
人
shēng
生
shì
事
shì
事
zhēn
真
rú
如
mèng
梦
!
tàn
叹
shāng
伤
xīn
心
gù
故
dì
地
,
jīn
今
yòu
又
zhòng
重
yóu
游
qīng
。
jǐng
清
yī
景
rán
依
yī
然
,
rén
伊
chǐ
人
sù
尺
nán
素
tóu
难
投
。
shì
逝
bō
波
hé
何
yòng
用
cóng
从
tóu
头
shù
数
,
liào
料
zhāo
朝
zhāo
朝
yī
、
yàng
一
xián
样
chóu
闲
zhēng
愁
zhī
。
wǒ
争
zhǐ
知
chǐ
我
tiān
、
yá
咫
wǎng
尺
zì
天
níng
涯
,
móu
枉
自
凝
眸
。