高阳台

宋代 张炎
榛中,故未有亦犹今之视昔之感,复叹葛岭贾相之故庐也。 古木迷鸦,虚堂起燕,欢游转眼惊心。南圃东窗,酸风扫尽芳尘。鬓貂飞入平原草,最可怜、浑是秋阴。夜沈沈。不信归魂,不到花深。 吹箫踏叶幽寻去,任船依断石,袖里寒云。老桂悬香,珊瑚碎击无声。故园已是愁如许,抚残碑、却又伤今。更关情。秋水人家,斜照西泠。
zhēn zhōng   wèi yǒu yóu jīn zhī shì zhī gǎn   tàn lǐng jiǎ xiāng zhī
  táng yàn   huān yóu zhuǎn yǎn jīng xīn nán dōng chuāng   suān fēng sǎo jǐn fāng chén bìn diāo fēi píng yuán cǎo   zuì lián hún shì qiū yīn shěn shěn xìn guī hún   dào huā shēn
chuī xiāo yōu xún   rèn chuán duàn shí   xiù hán yún lǎo guì xuán xiāng   shān suì shēng yuán shì chóu   cán bēi què yòu shāng jīn gèng guān qíng qiū shuǐ rén jiā   xié zhào 西 líng