高陽台

宋代 張炎
榛中,故未有亦猶今之視昔之感,復嘆葛嶺賈相之故廬也。 古木迷鴉,虛堂起燕,歡游轉眼驚心。南圃東窗,酸風掃盡芳塵。鬢貂飛入平原草,最可憐、渾是秋陰。夜沈沈。不信歸魂,不到花深。 吹簫踏葉幽尋去,任船依斷石,袖裡寒雲。老桂懸香,珊瑚碎擊無聲。故園已是愁如許,撫殘碑、卻又傷今。更關情。秋水人家,斜照西泠。
zhēn zhōng   wèi yǒu yóu jīn zhī shì zhī gǎn   tàn lǐng jiǎ xiāng zhī
  táng yàn   huān yóu zhuǎn yǎn jīng xīn nán dōng chuāng   suān fēng sǎo jǐn fāng chén bìn diāo fēi píng yuán cǎo   zuì lián hún shì qiū yīn shěn shěn xìn guī hún   dào huā shēn
chuī xiāo yōu xún   rèn chuán duàn shí   xiù hán yún lǎo guì xuán xiāng   shān suì shēng yuán shì chóu   cán bēi què yòu shāng jīn gèng guān qíng qiū shuǐ rén jiā   xié zhào 西 líng