告春亭诗为江宁令荀晋仲作

宋代 王之道
渊明晋高士,从官非所好。 当时令彭泽,为米聊寄傲。 公田三百亩,一稔足炊{瀑氵换酉}。 明年春二月,农以仲春告。 为言当举趾,西畴雨如膏。 雨后春日迟,不寒亦不暴。 欣欣木争荣,民析肯居隩。 感此万物时,吾年迫衰眊。 余生复几许,遑遑近颠倒。 翩然赋归去,岂为折腰躁。 兄也今渊明,强盛当远到。 学问穷古始,文章配盘诰。 十年宰两邑,五月政三报。 去冬得兄书,怜我加慰劳。 仁言暖於帛,失喜至舞蹈。 其间何所云,作亭县之奥。 为农榜告春,引意在劝导。 我欲求子诗,并以示倪耄。 春作苟尽力,秋成杏我祷。 先当起疲瘵,次用振凋耗。 别来忽九载,触绪增恋嫪。 塞命敢不勉,一笑一杯犒。
yuān míng jìn gāo shì   cóng guān fēi suǒ hǎo  
dāng shí lìng péng   wèi liáo ào  
gōng tián sān bǎi   rěn chuī   { shui huàn yǒu   }  
míng nián chūn èr yuè   nóng zhòng chūn gào  
wéi yán dāng zhǐ   西 chóu gāo  
hòu chūn chí   hán bào  
xīn xīn zhēng róng   mín kěn ào  
gǎn wàn shí   nián shuāi mào  
shēng   huáng huáng jìn diān dào  
piān rán guī   wèi zhé yāo zào  
xiōng jīn yuān míng   qiáng shèng dāng yuǎn dào  
xué wèn qióng shǐ   wén zhāng pèi pán gào  
shí nián zǎi liǎng   yuè zhèng sān bào  
dōng xiōng shū   lián jiā wèi láo  
rén yán nuǎn   shī zhì dǎo  
jiān suǒ yún   zuò tíng xiàn zhī ào  
wèi nóng bǎng gào chūn   yǐn zài quàn dǎo  
qiú shī   bìng shì mào  
chūn zuò gǒu jìn   qiū chéng xìng dǎo  
xiān dāng zhài   yòng zhèn diāo hào  
bié lái jiǔ zài   chù zēng liàn lào  
sāi mìng gǎn miǎn   xiào bēi kào