感遇十一首 其十一

明代 王夫之
清风起蘋末,吹荡兰与芷。迨其明灭间,歘然迷端委。 相望不相见,幽动无能纪。万岁亦匪他,今者为我始。 条绪皆芬芳,勿为叹逝水。
qīng fēng píng   chuī dàng lán zhǐ dài míng miè jiān chuā   rán duān wěi    
xiāng wàng xiāng jiàn   yōu dòng néng wàn suì fěi jīn   zhě wèi shǐ    
tiáo jiē fēn fāng   wèi tàn shì shuǐ