感遇

唐代 张九龄
幽人归独卧,滞虑洗孤清。 持此谢高鸟,因之传远情。 日夕怀空意,人谁感至精? 飞沈理自隔,何所慰吾诚?
yōu rén guī   zhì qīng
chí xiè gāo niǎo   yīn zhī chuán yuǎn qíng
huái 怀 kōng   rén shuí gǎn zhì jīng  
fēi shěn   suǒ wèi chéng   ?