感事

宋代 蔡戡
亲旧频凋丧,于今能几人。 光阴双转毂,富贵一微尘。 自叹凝顽老,人怜衰病身。 直饶心似铁,未免鬓如银。 安乐能延寿,忧劳漫损神。 平生齐得丧,六十六年春。
qīn jiù pín diāo sàng   jīn néng rén  
guāng yīn shuāng zhuǎn   guì wēi chén  
tàn níng wán lǎo   rén lián shuāi bìng shēn  
zhí ráo xīn shì tiě   wèi miǎn bìn yín  
ān néng yán shòu 寿   yōu láo màn sǔn shén  
píng shēng de sàng   liù shí liù nián chūn