感事

宋代 蔡戡
親舊頻凋喪,於今能幾人。 光陰雙轉轂,富貴一微塵。 自嘆凝頑老,人憐衰病身。 直饒心似鐵,未免鬢如銀。 安樂能延壽,憂勞漫損神。 平生齊得喪,六十六年春。
qīn jiù pín diāo sàng   jīn néng rén  
guāng yīn shuāng zhuǎn   guì wēi chén  
tàn níng wán lǎo   rén lián shuāi bìng shēn  
zhí ráo xīn shì tiě   wèi miǎn bìn yín  
ān néng yán shòu   yōu láo màn sǔn shén  
píng shēng de sàng   liù shí liù nián chūn