感秋和张文潜 其一

宋代 徐积
汎汎河中舟,莫系河上柳。君看道傍叶,行人一挥手。 枝条旦旦空,颜色何可久。坐恐霜霰繁,诸媚归一朽。 我有千丈松,亭亭不可揉。生在孤峰上,独与云霞偶。 群形靡且纷,不与较妍丑。群动日夜驰,而以静为守。 守松者为谁,白发无憾叟。蓬蒿可蔽身,糟糠可糊口。 言者寓于诗,默者寓于酒。谁知杯酌閒,便是无何有。 念子于我深,我于子亦厚。记我守松篇,行行重回首。
fàn fàn zhōng zhōu   shàng liǔ jūn kàn dào bàng xíng   rén huī shǒu    
zhī tiáo dàn dàn kōng   yán jiǔ zuò kǒng shuāng xiàn fán zhū   mèi guī xiǔ    
yǒu qiān zhàng sōng   tíng tíng róu shēng zài fēng shàng   yún xiá ǒu    
qún xíng qiě fēn   jiào yán chǒu qún dòng chí ér   jìng wèi shǒu    
shǒu sōng zhě wèi shuí   bái hàn sǒu péng hāo shēn zāo   kāng kǒu    
yán zhě shī   zhě jiǔ shéi zhī bēi zhuó xián biàn   shì 便 yǒu    
niàn zi shēn   zi hòu shǒu sōng piān xíng   xíng chóng huí shǒu