甘露堂前有杏花一株在脩竹之外殊有风味用昌黎韵

宋代 王十朋
桃李未吐梅英空,杏花嫣然作小红。孤城绝塞也不恶,一株绰有仙家风。 高枝半出脩竹外,醉脸略与江梅同。夔州花木不多有,封殖嘉树知谁功。 春光忽到刺史宅,天气正在中和中。不同浪蕊落瘴雾,自有甘露滋芳丛。 我来岁律惊两换,归兴遥指吴江枫。曲江往事何足梦,愿为老圃安吾穷。 明年花开我何处,小园数亩箫台东。苍苍烟雨记巫峡,酣酣诗句吟梅翁。
táo wèi méi yīng kōng   xìng huā yān rán zuò xiǎo hóng chéng jué sāi è   zhū chuò yǒu xiān jiā fēng
gāo zhī bàn chū xiū zhú wài   zuì liǎn lüè jiāng méi tóng kuí zhōu huā duō yǒu   fēng zhí jiā shù zhī shuí gōng
chūn guāng dào shǐ zhái   tiān zhèng zài zhōng zhōng tóng làng ruǐ luò zhàng   yǒu gān fāng cóng
lái suì jīng liǎng huàn   guī xīng yáo zhǐ jiāng fēng jiāng wǎng shì mèng   yuàn wèi lǎo ān qióng
míng nián huā kāi chǔ   xiǎo yuán shù xiāo tái dōng cāng cāng yān xiá   hān hān shī yín méi wēng