甘露寺

宋代 苏轼
江山岂不好,独游情易阑。 但有相携人,何必素所欢。 我欲访甘露,当途无闲官。 二子旧不识,欣然肯联鞍。 古郡山为城,层梯转朱栏。 楼台断崖上,地窄天水宽。 一览吞数州,山长江漫漫。 却望大明寺,惟见烟中竿。 很石卧庭下,穹窿如伏羱。 缅怀卧龙公,挟策事琱钻。 一谈收猘子,再说走老瞒。 名高有余想,事往无留观。 萧翁古铁镬,相对空团团。 陂陀受百斛,积雨生微澜。 泗水逸周鼎,渭城辞汉盘。 山川失故态,怪此能独完。 僧繇六化人,霓衣挂冰纨。 隐见十二叠,观者疑夸谩。 破板陆生画,青猊戏盘跚。 上有二天人,挥手如翔鸾。 笔墨虽欲尽,典刑垂不刊。 赫赫赞皇公,英姿凛以寒。 古柏亲手种,挺然谁敢干。 枝撑云峰裂,根入石窟蟠。 薙草得断碑,斩崖出金棺。 瘗藏岂不牢,见伏理可叹。 四雄皆龙虎,遗迹俨未刓。 方其盛壮时,争夺肯少安。 废兴属造物,迁逝谁控抟。 况彼妄庸子,而欲事所难。 古今共一轨,后世徒辛酸。 聊兴广武叹,不待雍门弹。
jiāng shān hǎo   yóu qíng lán  
dàn yǒu xiāng xié rén   suǒ huān  
fǎng 访 gān   dāng xián guān  
èr zi jiù shí   xīn rán kěn lián ān  
jùn shān wèi chéng   céng zhuǎn zhū lán  
lóu tái duàn shàng   zhǎi tiān shuǐ kuān  
lǎn tūn shù zhōu   shān cháng jiāng màn màn  
què wàng míng   wéi jiàn yān zhōng gān 竿  
hěn shí tíng xià   qióng lóng 窿 yuán  
miǎn huái 怀 lóng gōng   jiā shì diāo zuān  
tán shōu zhì   zài shuō zǒu lǎo mán  
míng gāo yǒu xiǎng   shì wǎng liú guān  
xiāo wēng tiě huò   xiāng duì kōng tuán tuán  
tuó shòu bǎi   shēng wēi lán  
shuǐ zhōu dǐng   wèi chéng hàn pán  
shān chuān shī tài   guài néng wán  
sēng yáo liù huà rén   guà bīng wán  
yǐn jiàn shí èr dié   guān zhě kuā màn  
bǎn shēng huà   qīng pán shān  
shàng yǒu èr tiān rén   huī shǒu xiáng luán  
suī jǐn   diǎn xíng chuí kān  
zàn huáng gōng   yīng 姿 lǐn hán  
bǎi qīn shǒu zhǒng   tǐng rán shuí gǎn gàn  
zhī chēng yún fēng liè   gēn shí pán  
cǎo duàn bēi   zhǎn chū jīn guān  
cáng láo   jiàn tàn  
xióng jiē lóng   yǎn wèi wán  
fāng shèng zhuàng shí   zhēng duó kěn shǎo ān  
fèi xīng shǔ zào   qiān shì shuí kòng tuán  
kuàng wàng yōng zi   ér shì suǒ nán  
jīn gòng guǐ   hòu shì xīn suān  
liáo xīng guǎng 广 tàn   dài yōng mén dàn