甘露寺

宋代 蘇軾
江山豈不好,獨游情易闌。 但有相攜人,何必素所歡。 我欲訪甘露,當途無閒官。 二子舊不識,欣然肯聯鞍。 古郡山為城,層梯轉朱欄。 樓台斷崖上,地窄天水寬。 一覽吞數州,山長江漫漫。 卻望大明寺,惟見煙中竿。 很石臥庭下,穹窿如伏羱。 緬懷臥龍公,挾策事琱鑽。 一談收猘子,再說走老瞞。 名高有餘想,事往無留觀。 蕭翁古鐵鑊,相對空團團。 陂陀受百斛,積雨生微瀾。 泗水逸周鼎,渭城辭漢盤。 山川失故態,怪此能獨完。 僧繇六化人,霓衣掛冰紈。 隱見十二疊,觀者疑夸謾。 破板陸生畫,青猊戲盤跚。 上有二天人,揮手如翔鸞。 筆墨雖欲盡,典刑垂不刊。 赫赫贊皇公,英姿凜以寒。 古柏親手種,挺然誰敢幹。 枝撐雲峰裂,根入石窟蟠。 薙草得斷碑,斬崖出金棺。 瘞藏豈不牢,見伏理可嘆。 四雄皆龍虎,遺蹟儼未刓。 方其盛壯時,爭奪肯少安。 廢興屬造物,遷逝誰控摶。 況彼妄庸子,而欲事所難。 古今共一軌,後世徒辛酸。 聊興廣武嘆,不待雍門彈。
jiāng shān hǎo   yóu qíng lán  
dàn yǒu xiāng xié rén   suǒ huān  
fǎng gān   dāng xián guān  
èr zi jiù shí   xīn rán kěn lián ān  
jùn shān wèi chéng   céng zhuǎn zhū lán  
lóu tái duàn shàng   zhǎi tiān shuǐ kuān  
lǎn tūn shù zhōu   shān cháng jiāng màn màn  
què wàng míng   wéi jiàn yān zhōng gān 竿  
hěn shí tíng xià   qióng lóng 窿 yuán  
miǎn huái lóng gōng   jiā shì diāo zuān  
tán shōu zhì   zài shuō zǒu lǎo mán  
míng gāo yǒu xiǎng   shì wǎng liú guān  
xiāo wēng tiě huò   xiāng duì kōng tuán tuán  
tuó shòu bǎi   shēng wēi lán  
shuǐ zhōu dǐng   wèi chéng hàn pán  
shān chuān shī tài   guài néng wán  
sēng yáo liù huà rén   guà bīng wán  
yǐn jiàn shí èr dié   guān zhě kuā màn  
bǎn shēng huà   qīng pán shān  
shàng yǒu èr tiān rén   huī shǒu xiáng luán  
suī jǐn   diǎn xíng chuí kān  
zàn huáng gōng   yīng 姿 lǐn hán  
bǎi qīn shǒu zhǒng   tǐng rán shuí gǎn gàn  
zhī chēng yún fēng liè   gēn shí pán  
cǎo duàn bēi   zhǎn chū jīn guān  
cáng láo   jiàn tàn  
xióng jiē lóng   yǎn wèi wán  
fāng shèng zhuàng shí   zhēng duó kěn shǎo ān  
fèi xīng shǔ zào   qiān shì shuí kòng tuán  
kuàng wàng yōng zi   ér shì suǒ nán  
jīn gòng guǐ   hòu shì xīn suān  
liáo xīng guǎng tàn   dài yōng mén dàn