橄榄

宋代 王禹偁
江东多果实,橄榄称珍奇。 北人将就酒,食之先颦眉。 皮核苦且涩,历口复弃遗。 良久有回味,始觉甘如饴。 我今何所喻,喻彼忠臣词。 直道逆君耳,斥逐投天涯。 世乱思其言,噬脐焉能追。 寄语采诗者,无轻橄榄诗。
jiāng dōng duō guǒ shí   gǎn lǎn chēng zhēn
běi rén jiāng jiù jiǔ   shí zhī xiān pín méi
qiě   kǒu
liáng jiǔ yǒu huí wèi   shǐ jué gān
jīn suǒ   zhōng chén
zhí dào jūn ěr   chì zhú tóu tiān
shì luàn yán   shì yān néng zhuī
cǎi shī zhě   qīng gǎn lǎn shī