感皇恩 出京门有感
忍泪出门来,杨花如雪。惆怅天涯人离别。碧云西畔,举目乱山重叠。
据鞍归去也,情悽切。
一日三秋,寸肠千结。敢向青天问明月。算应无恨,安用暂圆还缺。
愿人长似,月圆时节。
rěn
忍
lèi
泪
chū
出
mén
门
lái
来
,
yáng
杨
huā
花
rú
如
xuě
雪
。
。
chóu
惆
chàng
怅
tiān
天
yá
涯
rén
人
lí
离
bié
别
。
。
bì
碧
yún
云
xī
西
pàn
畔
,
jǔ
举
mù
目
luàn
乱
shān
山
chóng
重
dié
叠
。
。
jù
据
ān
鞍
guī
归
qù
去
yě
也
,
qíng
情
qī
悽
qiè
切
。
。
yí
一
rì
日
sān
三
qiū
秋
,
cùn
寸
cháng
肠
qiān
千
jié
结
。
。
gǎn
敢
xiàng
向
qīng
青
tiān
天
wèn
问
míng
明
yuè
月
。
。
suàn
算
yìng
应
wú
无
hèn
恨
,
ān
安
yòng
用
zàn
暂
yuán
圆
hái
还
quē
缺
。
。
yuàn
愿
rén
人
zhǎng
长
shì
似
,
yuè
月
yuán
圆
shí
时
jié
节
。
。