感怀十七首 其八

清代 陈恭尹
海滨何遥遥,遥遥三千里。一里一千家,家家生荆杞。 空房乳狐兔,荒沼游蛇虺。居人去何之,散作他乡鬼。 新鬼无人葬,旧鬼无人祀。相逢尽一哭,万事今如此。 国家启封疆,尺地千弧矢。人民古所贵,弃之若泥滓。 大风断松根,小风落松子。松根尚不惜,松子亦何有。
hǎi bīn yáo yáo   yáo yáo sān qiān qiān jiā jiā   jiā shēng jīng    
kōng fáng   huāng zhǎo yóu shé huī rén zhī sàn   zuò xiāng guǐ    
xīn guǐ rén zàng   jiù guǐ rén xiāng féng jǐn wàn   shì jīn    
guó jiā fēng jiāng   chǐ qiān shǐ rén mín suǒ guì   zhī ruò    
fēng duàn sōng gēn   xiǎo fēng luò sōng sōng gēn shàng sōng   yǒu