感怀 其二

明代 王世贞
清晨出游目,顾见南山道。挟弹美少年,容颜白如缟。 拉攞枯松树,上有乾鹊噪。熻㸌朱丸流,宛转堕荒草。 企听犹未毕,吉凶不自保。七尺长为人,焉能制余老。
qīng chén chū yóu   jiàn nán shān dào xié dàn měi shào nián róng   yán bái gǎo    
luó sōng shù   shàng yǒu qián què zào huò zhū wán liú wǎn   zhuǎn duò huāng cǎo    
tīng yóu wèi   xiōng bǎo chǐ zhǎng wéi rén yān   néng zhì lǎo