感怀

宋代 方岳
野圹风高一欠伸,平生俯仰已成陈。 老天无意独穷我,直道有时能误人。 悔不可追身是胆,怒何堪触腹生鳞。 忍饥罢乞祠官禄,只麽扶犁亦幸民。
kuàng fēng gāo qiàn shēn   píng shēng yǎng chéng chén  
lǎo tiān qióng   zhí dào yǒu shí néng rén  
huǐ zhuī shēn shì dǎn   kān chù shēng lín  
rěn guān   zhǐ xìng mín