感懷

宋代 方岳
野壙風高一欠伸,平生俯仰已成陳。 老天無意獨窮我,直道有時能誤人。 悔不可追身是膽,怒何堪觸腹生鱗。 忍飢罷乞祠官祿,只麽扶犁亦幸民。
kuàng fēng gāo qiàn shēn   píng shēng yǎng chéng chén  
lǎo tiān qióng   zhí dào yǒu shí néng rén  
huǐ zhuī shēn shì dǎn   kān chù shēng lín  
rěn guān 祿   zhǐ xìng mín