改作池亭子安弟赋二绝因和韵

宋代 程公许
凌波微步玉亭亭,华艳深遮万盖青。 能使官曹饶野趣,小烦月斧敞风棂。
líng wēi tíng tíng   huá yàn shēn zhē wàn gài qīng  
néng shǐ 使 guān cáo ráo   xiǎo fán yuè chǎng fēng líng