改作池亭子安弟賦二絕因和韻

宋代 程公許
凌波微步玉亭亭,華艷深遮萬蓋青。 能使官曹饒野趣,小煩月斧敞風欞。
líng wēi tíng tíng   huá yàn shēn zhē wàn gài qīng  
néng shǐ 使 guān cáo ráo   xiǎo fán yuè chǎng fēng líng