垓下

宋代 李纲
鸿沟已画天下分,汉王未肯空回军。诸侯大会壁垓下,戈甲耀日如屯云。 夜闻四面楚歌起,天命人心知去已。拔山盖世霸图空,却叹当时骓不逝。 帐中美人身姓虞,悲歌起饮聊踟蹰。数行泪下竟别去,仓皇不得同驰驱。 明眸皓齿为黄土,草木含愁照今古。依然听曲自低昂,岂忆平生离别苦。
hóng 鸿 gōu huà tiān xià fēn   hàn wáng wèi kěn kōng huí jūn zhū hóu huì gāi xià   jiǎ yào 耀 tún yún    
wén miàn chǔ   tiān mìng rén xīn zhī shān gài shì kōng què   tàn dāng shí zhuī shì    
zhàng zhōng měi rén shēn xìng   bēi yǐn liáo chí chú shù xíng lèi xià jìng bié cāng   huáng tóng chí    
míng móu hào chǐ 齿 wèi huáng   cǎo hán chóu zhào jīn rán tīng áng   píng shēng bié