抚州崇仁县玉清观道士黄石老工古篆以李公父书来问字

宋代 魏了翁
圣学不嗣千馀年,并与小学遗其传。其间明道宁乏贤,谓书小伎姑舍旃。 十字九舛不可镌,楮生墨墨色有冤。动以经史为执言,岂知魏晋几变迁。 况今经字宗开元,请观未有韵书前。训纂字林形相沿,形声迭推义乃全。 韵书既作人趋便,未能书法穷根原。但以声韵求诸篇,形存声亡韵亦牵。 叔重少温工磨研,二徐郑郭相后先。书法赖此差绵延,许李焉得无谬愆。 楚金分韵犹拘挛,若更舍此徇俗妍。不学操缦求安弦,玉清道士来临川。 用意周鼓兼泰山,携书过我渠江边。试令立柱与画捲,椳闑畿础杗桷椽。 已能谐世而取怜,犹欲度外求方圜。眉山夫子思涌泉,相与共讲扶其偏。 道士稛载明当还,更以一语申卷卷。能于此处知其端,事事物物谁非天。 九章八卦莫不然,一毫人力无加焉。
shèng xué qiān nián   bìng xiǎo xué chuán jiān míng dào níng xián wèi   shū xiǎo shě zhān    
shí jiǔ chuǎn juān   chǔ shēng yǒu yuān dòng jīng shǐ wèi zhí yán   zhī wèi jìn biàn qiān    
kuàng jīn jīng zōng kāi yuán   qǐng guān wèi yǒu yùn shū qián xùn zuǎn lín xíng xiāng yán xíng 沿   shēng dié tuī nǎi quán    
yùn shū zuò rén biàn 便   wèi néng shū qióng gēn yuán dàn shēng yùn qiú zhū piān xíng   cún shēng wáng yùn qiān    
shū zhòng shǎo wēn gōng yán   èr zhèng guō xiāng hòu xiān shū lài chà mián yán   yān miù qiān    
chǔ jīn fēn yùn yóu luán   ruò gèng shě xùn yán xué cāo màn qiú ān xián   qīng dào shì lái lín chuān    
yòng zhōu jiān tài shān   xié shū guò jiāng biān shì lìng zhù huà juǎn wēi   niè chǔ máng jué chuán    
néng xié shì ér lián   yóu wài qiú fāng huán méi shān yǒng quán xiāng   gòng jiǎng piān    
dào shì kǔn zǎi míng dāng hái   gèng shēn juàn juàn néng chù zhī duān shì   shì shuí fēi tiān    
jiǔ zhāng guà rán   háo rén jiā yān