赋月华临静夜

唐代 姚合
长空埃壒灭,皎皎月华临。色正秋将半,光鲜夜自深。 九霄晴更彻,四野气难侵。静照遥山出,孤明列宿沉。 高人应不寐,惊鹊复何心。漏尽东方晓,佳期何处寻。
cháng kōng āi ài miè   jiǎo jiǎo yuè huá lín zhèng qiū jiāng bàn   guāng xiān shēn
jiǔ xiāo qíng gèng chè   nán qīn jìng zhào yáo shān chū   míng liè 宿 chén
gāo rén yīng mèi   jīng què xīn lòu jǐn dōng fāng xiǎo   jiā chǔ xún