复雨

宋代 刘敞
闭门高枕避春霖,眼见群芳稍见侵。独醒不如终日醉,暂晴那似断年阴。 老惊岁月都无用,兴在江湖特更深。正想青枫千里外,草长波阔乱愁心。
mén gāo zhěn chūn lín   yǎn jiàn qún fāng shāo jiàn qīn xǐng zhōng zuì   zàn qíng shì duàn nián yīn
lǎo jīng suì yuè dōu yòng   xīng zài jiāng gēng shēn zhèng xiǎng qīng fēng qiān wài   cǎo cháng kuò luàn chóu xīn