复雨

宋代 陆游
催唤儿童扫绿苔,长歌清啸兴悠哉! 林间子堕知梅熟,水面痕生验雨来。 往事已成孤枕梦,故人谁共一樽开? 自怜未负年华在,素扇团团月样裁。
cuī huàn ér tóng sǎo 绿 tái   cháng qīng xiào xīng yōu zāi  
lín jiān zi duò zhī méi shú   shuǐ miàn hén shēng yàn lái
wǎng shì chéng zhěn mèng   rén shuí gòng zūn kāi  
lián wèi nián huá zài   shàn tuán tuán yuè yàng cái