复用前韵答鲁直并呈明略

宋代 晁补之
黄子人谈不容口,岂与常人计升斗。 文章屈宋中阻艰,子欲一身追使还。 离骚憭栗悲草木,幽音细出芒丝间。 阳春绝句自云上,折杨何烦嗑然赏。 横经高辩一室惊,乍似远人迷广城。 隔河相和独许我,枯卉亦有条之荣。 廖君不但西南美,谁见今人如是子。 多髯府掾正可谑,蛮语参军宁素喜。 君不见古来皆醉餔糟难,沐浴何须仍振弹。 斲冰无处用兰拽,芙容木末安能攀。 只无相报青玉案,自有平子愁关山。
huáng rén tán róng kǒu   cháng rén shēng dǒu
wén zhāng sòng zhōng jiān   zi shēn zhuī shǐ 使 hái
sāo liáo bēi cǎo   yōu yīn chū máng jiān
yáng chūn jué yún shàng   shé yáng fán rán shǎng
héng jīng gāo biàn shì jīng   zhà shì yuǎn rén guǎng 广 chéng
xiāng   huì yǒu tiáo zhī róng
liào jūn dàn 西 nán měi   shuí jiàn jīn rén shì zi
duō rán yuàn zhèng xuè   mán cān jūn níng
jūn jiàn lái jiē zuì zāo nán   réng zhèn dàn
zhuó bīng chǔ yòng lán zhuāi   róng ān néng pān
zhǐ xiāng bào qīng àn   yǒu píng zi chóu guān shān