伏日赠徐焦二生

宋代 欧阳修
徐生纯明白玉璞,焦子皎洁寒泉冰。清光莹尔互辉映,当暑自可消炎蒸。 平湖绿波涨渺渺,高榭古木阴层层。嗟哉我岂不乐此,心虽欲往身未能。 俸优食饱力不用,官闲日永睡莫兴。不思高飞慕鸿鹄,反此愁卧偿蚊蝇。 三年永阳子所见,山林自放乐可胜。清泉白石对斟酌,岩花野鸟为交朋。 崎岖涧谷穷上下,追逐猿狖争超腾。酒美宾佳足自负,饮酣气横犹骄矜。 奈何乖离才几日,苍颜非旧白发增。彊欢徒劳歌且舞,勉饮宁及合与升。 行揩眼眵旋看物,坐见楼阁先愁登。头轻目明脚力健,羡子志气将飘凌。 只今心意已如此,终竟事业知何称。少壮及时宜努力,老大无堪还可憎。
shēng chún míng bai   jiāo jiǎo jié hán quán bīng qīng guāng yíng ěr huī yìng   dāng shǔ xiāo yán zhēng
píng 绿 zhǎng miǎo miǎo   gāo xiè yīn céng céng jiē zāi   xīn suī wǎng shēn wèi néng
fèng yōu shí bǎo yòng   guān xián yǒng shuì xīng gāo fēi hóng 鸿   fǎn chóu cháng wén yíng
sān nián yǒng yáng suǒ jiàn   shān lín fàng shèng qīng quán bái shí duì zhēn zhuó   yán huā niǎo wèi jiāo péng
jiàn qióng shàng xià   zhuī zhú yuán yòu zhēng chāo téng jiǔ měi bīn jiā   yǐn hān héng yóu jiāo jīn
nài guāi cái   cāng yán fēi jiù bái zēng jiàng huān láo qiě   miǎn yǐn níng shēng
xíng kāi yǎn chī xuán kàn   zuò jiàn lóu xiān chóu dēng tóu qīng míng jiǎo jiàn   xiàn zi zhì jiāng piāo líng
zhī jīn xīn   zhōng jìng shì zhī chēng shào zhuàng shí   lǎo kān hái zēng