府判再示楹字韵诗再和之

宋代 徐鹿卿
别驾宝横道,冷官槁代楹。谁令尘土姿,近映冰壶清。 君家闽山阳,泉以蒙著名。平生养正功,烱烱心地明。 我家古泉溪,四顾岩峦萦。日迂长者辙,来往纷振缨。 湛泉偶趋风,嗽液咀流英。古榕憩阴阴,绿竹哦青青。 泉鸣似唤客,盈耳清音泠。欢谣动海隅,温诏来宸京。 只今游览地,回首真邮亭。
bié jià bǎo héng dào   lěng guān gǎo dài yíng shuí lìng chén jìn 姿   yìng bīng qīng    
jūn jiā mǐn shān yáng   quán méng zhù míng píng shēng yǎng zhèng gōng jiǒng   jiǒng xīn míng    
jiā quán   yán luán yíng zhǎng zhě zhé lái   wǎng fēn zhèn yīng    
zhàn quán ǒu fēng   sòu liú yīng róng yīn yīn   zhú 绿 ó qīng qīng    
quán míng shì huàn   yíng ěr qīng yīn líng huān yáo dòng hǎi wēn   zhào lái chén jīng    
zhī jīn yóu lǎn   huí shǒu zhēn yóu tíng