赋磐石秋风送别

明代 王恭
磐石苍苍入翠微,秋风袅袅碧罗飞。凄凉半度谁家笛,飒沓全吹野客衣。 孤嶂断猿声渐远,荒岗残树叶将稀。由来此处堪乘兴,何事同心又远违。
pán shí cāng cāng cuì wēi   qiū fēng niǎo niǎo luó fēi liáng bàn shuí jiā   quán chuī    
zhàng duàn yuán shēng jiàn yuǎn   huāng gǎng cán shù jiāng yóu lái chù kān chéng xìng   shì tóng xīn yòu yuǎn wéi