賦磐石秋風送別

明代 王恭
磐石蒼蒼入翠微,秋風裊裊碧羅飛。淒涼半度誰家笛,颯沓全吹野客衣。 孤嶂斷猿聲漸遠,荒崗殘樹葉將稀。由來此處堪乘興,何事同心又遠違。
pán shí cāng cāng cuì wēi   qiū fēng niǎo niǎo luó fēi liáng bàn shuí jiā   quán chuī    
zhàng duàn yuán shēng jiàn yuǎn   huāng gǎng cán shù jiāng yóu lái chù kān chéng xìng   shì tóng xīn yòu yuǎn wéi