赋归四绝呈句容诸友

宋代 陆文圭
一见诸贤盖便倾,秋风独动故乡情。 馀生无复重来日,再世何当结弟兄。
jiàn zhū xián gài biàn 便 qīng   qiū fēng dòng xiāng qíng  
shēng chóng lái   zài shì dāng jié xiōng