賦歸四絕呈句容諸友

宋代 陸文圭
一見諸賢蓋便傾,秋風獨動故鄉情。 餘生無復重來日,再世何當結弟兄。
jiàn zhū xián gài biàn 便 qīng   qiū fēng dòng xiāng qíng  
shēng chóng lái   zài shì dāng jié xiōng