赋高漫士适安堂题于方壶所寄画

明代 王恭
小隐翻成大隐媒,终南捷径近蓬莱。君家草堂独萧洒,半占峰南松际开。 草堂松际秋声里,四壁清晖映乌几。卷幔朝眠日出高,野鹤孤云祗如此。 孤云野鹤澹忘形,嬴得丘园养性灵。飞腾未应郎官宿,嘉遁犹当处士星。 吟诗作画多閒放,心迹悠悠古人上。玩宇天空豁远怀,啸台夜雪闻清响。 王门记室旧交情,国子先生若弟兄。清时共逐鹓鸾去,白首谁同鸥鹭盟。 顾余别是沧浪客,蓬荜相逢即相得。对酒龙门月色秋,放歌鸡屿潮头白。 壶丘仙墨思纷纷,千里神交寄树云。坐卧草堂时见画,知君不羡北山文。
xiǎo yǐn fān chéng yǐn méi   zhōng nán jié jìng jìn péng lái jūn jiā cǎo táng xiāo   bàn zhàn fēng nán sōng kāi
cǎo táng sōng qiū shēng   qīng huī yìng juǎn màn cháo mián chū gāo   yún zhī
yún dàn wàng xíng   yíng de qiū yuán yǎng xìng líng fēi téng wèi yìng láng guān 宿   jiā dùn yóu dāng chǔ shì xīng
yín shī zuò huà duō xián fàng   xīn yōu yōu rén shàng wán tiān kōng huō yuǎn huái 怀   xiào tái xuě wén qīng xiǎng
wáng mén shì jiù jiāo qing   guó xiān sheng ruò xiōng qīng shí gòng zhú yuān luán   bái shǒu shuí tóng ōu méng
bié shì cāng láng   péng xiāng féng xiāng de duì jiǔ lóng mén yuè qiū   fàng 屿 cháo tóu bái
qiū xiān fēn fēn   qiān shén jiāo shù yún zuò cǎo táng shí jiàn huà   zhī jūn xiàn běi shān wén