富东山海师

宋代 文同
上人者何人,富乐之禅客。 成都昔尝见,时已坐法席。 别来二十年,嗟此出处隔。 昨过芙蓉溪,舍楫得携策。 盘盘转危磴,上叩金仙宅。 林间识孤标,梵眼老愈碧。 引我翠壁下,煮茗拂藓石。 问之第二月,雄辩发古译。 无由后之游,不得蒙久益。 翻然入尘阓,俯首愧名迹。
shàng rén zhě rén   zhī chán  
chéng cháng jiàn   shí zuò  
bié lái èr shí nián   jiē chū chù  
zuó guò róng   shě xié  
pán pán zhuǎn wēi dèng   shàng kòu jīn xiān zhái  
lín jiān shí biāo   fàn yǎn lǎo  
yǐn cuì xià   zhǔ míng xiǎn shí  
wèn zhī èr yuè   xióng biàn  
yóu hòu zhī yóu   méng jiǔ  
fān rán chén huì   shǒu kuì míng