赋得盈盈楼上女

唐代 孟浩然
夫婿久离别,青楼空望归。妆成卷帘坐,愁思懒缝衣。 燕子家家入,杨花处处飞。空床难独守,谁为报金徽。
婿 jiǔ bié   qīng lóu kōng wàng guī zhuāng chéng juàn lián zuò   chóu lǎn féng
yàn zi jiā jiā   yáng huā chù chù fēi kōng chuáng nán shǒu   shuí wèi bào jīn huī