赋得微雨东来应教诗

隋代 诸葛颖
微雨暗东峰,散漫洒长松。涧满新流浊,山沾积翠浓。 风起还吹燕,云来本送龙。登年随玉烛,名山定可封。
wēi àn dōng fēng   sǎn màn cháng sōng jiàn mǎn xīn liú zhuó shān   zhān cuì nóng    
fēng hái chuī yàn   yún lái běn sòng lóng dēng nián suí zhú míng   shān dìng fēng