賦得微雨東來應教詩

隋代 諸葛穎
微雨暗東峰,散漫灑長松。澗滿新流濁,山沾積翠濃。 風起還吹燕,雲來本送龍。登年隨玉燭,名山定可封。
wēi àn dōng fēng   sǎn màn cháng sōng jiàn mǎn xīn 滿 liú zhuó shān   zhān cuì nóng    
fēng hái chuī yàn   yún lái běn sòng lóng dēng nián suí zhú míng   shān dìng fēng