赋得『万象终归馀独我一生无奈是多情』

清代 陈忠平
梦到醒时夜未醒,披衣拥网坐愁城。翻将落叶萧萧影,听作零零断雨声。 万象终归馀独我,一生无奈是多情。何当虚拟东山宅,自把心田细细耕。
mèng dào xǐng shí wèi xǐng   yōng wǎng zuò chóu chéng fān jiāng luò xiāo xiāo yǐng tīng   zuò líng líng duàn shēng    
wàn xiàng zhōng guī   shēng nài shì duō qíng dāng dōng shān zhái   xīn tián gēng