赋得滕王阁送别

明代 杨士奇
章江西来绕洪州,滕王高阁临江流。滕王去后无千岁,高阁人间几兴废。 昔闻贞观全盛时,大廷金册封宗支。时平还出领旌节,富贵非常骄逸滋。 正对西山俯南浦,雕栏朱槛参差起。玳筵凤管杂龙笙,白昼欢声彩云里。 留连晚日下帘钩,别有渔歌闻上头。回眸共眄沧洲际,杏彩兰娇影娥翠。 只言欢乐殊未央,城头一夜飞秋霜。三春荣盛逐流水,佩玉鸣銮俱渺茫。 年深代易无此阁,好事何人为重作。绝世流传蛱蝶图,东风粉色皆消落。 只今阁空台亦平,濒江但有滕王亭。松门薄暮掩脩竹,数叶萧萧寒雨青。 当时弃德耽游宴,身后荒凉竟谁叹。一种南昌孺子亭,行人下马思东汉。 君行几日过江津,吊览应知作赋新。文章自昔三王盛,还见今人继昔人。
zhāng jiāng 西 lái rào hóng zhōu   téng wáng gāo lín jiāng liú téng wáng hòu qiān suì   gāo rén jiān xīng fèi
wén zhēn guàn quán shèng shí   tíng jīn fēng zōng zhī shí píng hái chū lǐng jīng jié   guì fēi cháng jiāo
zhèng duì 西 shān nán   diāo lán zhū kǎn cēn dài yán fèng guǎn lóng shēng   bái zhòu huān shēng cǎi yún
liú lián wǎn xià lián gōu   bié yǒu wén shàng tou huí móu gòng miǎn cāng zhōu   xìng cǎi lán jiāo yǐng é cuì
zhǐ yán huān shū wèi yāng   chéng tóu fēi qiū shuāng sān chūn róng shèng zhú liú shuǐ   pèi míng luán miǎo máng
nián shēn dài   hǎo shì rén wéi zhòng zuò jué shì liú chuán jiá dié   dōng fēng fěn jiē xiāo luò
zhī jīn kōng tái píng   bīn jiāng dàn yǒu téng wáng tíng sōng mén yǎn xiū zhú   shù xiāo xiāo hán qīng
dāng shí dān yóu yàn   shēn hòu huāng liáng jìng shuí tàn zhǒng nán chāng tíng   xíng rén xià dōng hàn
jūn háng guò jiāng jīn   diào lǎn yīng zhī zuò xīn wén zhāng sān wáng shèng   hái jiàn jīn rén rén